Thơ: Cột mốc Cà Mau

CỘT MỐC CÀ MAU
(Cảm xúc khi đọc thơ của
chị Phan Thị Thanh Nhàn)

Cà Mau ơi ! Cà Mau
Nổi đau vẫn còn đó
Sương gió ôm cột mốc
Rừng trọc lốc bạc màu

Nổi đau vẩn còn đau
Nơi Cà Mau đất mũi
Qua ngậm ngùi đắng cay
Tháng ngày ai chia sẻ

Cột mốc lẻ một mình
Đánh số 001
Rừng tràm thốt nên lời
Cà Mau, Cà Mau ơi !

Nơi biển rừng xa vời
Có ai đã nghỉ tới
Giang sơn đang đứng đợi
Tình yêu người đừng vơi.

12/09/013 – NẮNG MAI