Thơ: Tôi và sư
- Thứ ba - 24/09/2013 03:36
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

TÔI VÀ SƯ…
Thỉnh thoảng vui vãn cảnh chùa
Lâu lâu buồn nhớ lên chùa tỉnh tâm
Lần nào cũng nghe một âm
Cóc cóc…âm ấm mà lòng bình yên
Tôi thấy vô tư như thiền
Chẳng lo chẳng nghỉ chẳng phiền tới ai
Nhà sư có cái biệt tài
Bỏ hết mọi sự ngoài tai ở trần
Còn tôi cứ nghỉ bản thân
Lo ăn lo mặc lo dần tương lai
Cuộc sống không biết có dài
Mà phải trăm thứ miệt mài chưa xong
Biết thế từ thời chạy nhông
Tôi đã vác nãi, lưng còng đi tu
Muộn rồi nay đã tàn thu
Tiến cũng không được mà lùi khó ghê
Bởi vậy tôi thằng chân quê
Cầm bút tập vẽ vụng về giải khuây
Chưa biết vẽ trời vẽ mây
Biết rồi vẽ cỏ vẽ cây quanh nhà
Cạnh chùa sư dạy sư la
Bảo chuyển thơ phú…thế là mộng mơ
Vỡ điều… tôi mới bất ngờ
Hóa ra thi trả tuổi thơ về già !
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT !
08/09/013 –NẮNG MAI
Thỉnh thoảng vui vãn cảnh chùa
Lâu lâu buồn nhớ lên chùa tỉnh tâm
Lần nào cũng nghe một âm
Cóc cóc…âm ấm mà lòng bình yên
Tôi thấy vô tư như thiền
Chẳng lo chẳng nghỉ chẳng phiền tới ai
Nhà sư có cái biệt tài
Bỏ hết mọi sự ngoài tai ở trần
Còn tôi cứ nghỉ bản thân
Lo ăn lo mặc lo dần tương lai
Cuộc sống không biết có dài
Mà phải trăm thứ miệt mài chưa xong
Biết thế từ thời chạy nhông
Tôi đã vác nãi, lưng còng đi tu
Muộn rồi nay đã tàn thu
Tiến cũng không được mà lùi khó ghê
Bởi vậy tôi thằng chân quê
Cầm bút tập vẽ vụng về giải khuây
Chưa biết vẽ trời vẽ mây
Biết rồi vẽ cỏ vẽ cây quanh nhà
Cạnh chùa sư dạy sư la
Bảo chuyển thơ phú…thế là mộng mơ
Vỡ điều… tôi mới bất ngờ
Hóa ra thi trả tuổi thơ về già !
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT !
08/09/013 –NẮNG MAI