Thơ: Xuân nhớ Mẹ


 
* Xuân  nhớ Mẹ *
 
Trái đất quay mẹ ơi !
Ngày trời cứ lại qua
Rãi mưa nắng xuống đời
Để mẹ con vất vả
 
Nhớ mẹ bát cháo cá
Nồi canh non hành hẹ
Mắm muối với dưa cà
Củ chuối trộn măng tre
            
Nhớ mẹ bên hàng me
Ngồi đợi gió thu về
Quả chín rơi lòng mẹ
Con được bữa no nê
 
Mẹ con là như thế
Dành trọn tình thiết tha
Mẹ là sợi dây nối
Gắn con với quê nhà
 
Đường đi thường vấp ngã
Mẹ như một ngọn đèn
Soi sáng tìm lối ra
Cho con niềm tin mới
 
Mẹ là người tuyệt vời
Sưởi tình con và cha
Thức suốt đêm để đợi
Giữ ấm cho cả nhà
 
Nhớ những đêm lạnh giá
Sương buồn gõ mắt bà
Phảng phất rơi tóc mẹ
Nhè nhẹ chảy tan ra
 
Bạc nhòa tóc mẹ rụng
Con cứ nghĩ lung tung
Nếu như không còn mẹ
Chắc con nhớ phát khùng
 
Lòng mẹ thật bao dung
Sâu sắc và độ lượng
Thế mà con lại vụng
Xa mẹ mới biết thương
 
Mẹ ơi con vui sướng
Mọi việc đều bình thường
Cuộc sống thêm thịnh vượng
Mà tình vẫn như xưa
 
Trời có bao hạt mưa
Mưa có bao hạt gió
Là tình con vốn có
Yêu mẹ đó mẹ ơi !
 
 
           

Tác giả bài viết: “Bố và Thỏ Ngọc”