Thơ: Ngẫm đời

NGẪM ĐỜI
Ta cứ hay trách, cuộc đời này khốn khó
Sao không phát huy, cái vốn có của mình đi
Ta cứ buồn đau, thứ tình chi gian dối
Sao không tự mình, hối cải mỗi lúc sai

Ta cứ trách, biết trách ai
Ta cứ buồn, thì buồn hoài
Ta cứ đau mà nằm dài…
Thì ta chuốc lấy, tương lai buồn rầu

Đời xưa người đã có câu
Có làm hàm mới được nhai
Không làm mà có thì tai …
Được vàng là sắp…quan tài mời vô !!!

02/09/013 – LÍNH CŨ