Thơ: Quan tiền
- Thứ ba - 24/09/2013 03:13
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

QUAN TIỀN…!
Ta có tham tiền không nhỉ
Cuộc đời trần tục vốn dĩ sinh ra
Những ham muốn sống xa hoa
Những thứ đòi hỏi…buộc ta phải cần
Tiền là cái thứ cận thân
Giải quyết mọi việc như thần giúp ta
Nuôi con, tặng vợ, xây nhà…
Tiền quà quan xếp, tiền boa…ối dào!
Tiền mời để được thù lao
Tiền giử chiếc ghế lên cao lớn dần
Tiền là “của nước vì dân”
Nên ta cứ quyết mà phân cho đều !
Quan trên lở miệng có kêu
Thì lấy tiền đó mà khều quan vô
Mua cho mấy chiếc ô tô
Một căn biệt thự khổng lồ thích ngay !
Thế là ta cứ ra tay
Đào đục, khoét mỏ, cả ngày lẩn đêm
Tiền nhiều vẫn thiếu, tìm thêm
Bởi ghế quan lớn ở trên bằng vàng !
Khối anh đang đứng xếp hàng
Học hành thi cử đàng hoàng đợi mong
Các ngươi chờ đó…mọt lòng
Còn ta chạy thẳng, nhờ ông quan tiền!!!
06/09/013 – NẮNG MAI
Ta có tham tiền không nhỉ
Cuộc đời trần tục vốn dĩ sinh ra
Những ham muốn sống xa hoa
Những thứ đòi hỏi…buộc ta phải cần
Tiền là cái thứ cận thân
Giải quyết mọi việc như thần giúp ta
Nuôi con, tặng vợ, xây nhà…
Tiền quà quan xếp, tiền boa…ối dào!
Tiền mời để được thù lao
Tiền giử chiếc ghế lên cao lớn dần
Tiền là “của nước vì dân”
Nên ta cứ quyết mà phân cho đều !
Quan trên lở miệng có kêu
Thì lấy tiền đó mà khều quan vô
Mua cho mấy chiếc ô tô
Một căn biệt thự khổng lồ thích ngay !
Thế là ta cứ ra tay
Đào đục, khoét mỏ, cả ngày lẩn đêm
Tiền nhiều vẫn thiếu, tìm thêm
Bởi ghế quan lớn ở trên bằng vàng !
Khối anh đang đứng xếp hàng
Học hành thi cử đàng hoàng đợi mong
Các ngươi chờ đó…mọt lòng
Còn ta chạy thẳng, nhờ ông quan tiền!!!
06/09/013 – NẮNG MAI