



(NGÀY THÀNH LẬP QĐNDVN- 22/12)

Nhân dịp kỷ niệm 68 năm, ngày thành lập QĐNDVN (22.12.1944 - 22.12.2012). Ban biên tập trang web: langquyhau.com.vn và độc giả khắp mọi miền đất nước, cùng toàn thể dân làng Quy Hậu chúng ta:Vô cùng biết ơn sự hy sinh anh dũng của các anh hùng liệt sỹ và ghi công cứu nước quên mình của các chiến sỹ, sỹ quan, thương bệnh binh, thuộc Quân đội nhân dân Việt Nam, hiện đang ở làng Quy Hậu nói riêng, cũng như trong cả nước nói chung. Chúng ta vô cùng tri ân và noi gương học tập các anh bộ đội, những người lính Cụ Hồ. Đã không tiếc xương máu, không tiếc tuổi xuân, hiến dâng cho tổ quốc trọn vẹn cả đời mình. Sau khi trở về quê hương, xuất ngũ…Họ vẫn xứng đáng là những người lính gương mẫu trong đời thường. Những người bộ đội Cụ Hồ, không ngại khó khăn, chung tay góp sức xây dựng lại làng xóm quê hương, đóng góp tích cực cho xã hội, làm giàu hơn, đẹp hơn cho đất nước Việt Nam.
Đồng thời cám ơn, vô cùng biết ơn những bà mẹ anh hùng, những gia đình, những người cha người mẹ, đã sinh ra những đứa con ngoan cường anh dũng. Biết chịu đựng khó khăn gian khổ hi sinh, để lên đường ra tiền tuyến bảo vệ tổ quốc.
Qua hai cuộc kháng chiến, chống Pháp và chống Mỹ, làng Quy Hậu anh hùng của chúng ta: Đã đóng góp nhiều công lao vào trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam gồm có:
- 11 Liệt sỹ người Quy Hậu xa quê
- 25 Liệt sỹ chống Pháp
- 60 Liệt sỹ chống Mỹ
- 07 Gia đình có hai đến ba liệt sỹ
- 09 Bà mẹ anh hùng Việt Nam
Không có lời cảm ơn nào, không có thứ vật chất nào. Đủ giá trị, để đền bù lại những hy sinh mất mát, của người thân và gia đình các liệt sỹ. Chúng ta còn sống và được sinh ra trong thời đại hôm nay, cần ghi nhớ một điều rằng : Những người Lính anh hùng đã chết đi, họ không bao giờ nghĩ: Là sẽ được đền bù…Họ không hề nghĩ rằng: Sẽ có được thứ gì cho mình…Sau khi phải chịu hy sinh, mất mát bản thân . Họ chỉ có một mong ước đơn giản là: “ Cuộc đời mới sẽ được công bằng cho mọi người, cho mọi tầng lớp trong xã hội. Để mọi công dân Việt Nam, được vui tươi bình đẳng, được sống tự do trên mảnh đất tổ tiên nhà mình, trên chính quê hương của cha ông ta để lại ”.
Nhân ngày kỷ niệm hôm nay, chúng ta kính chúc cho những người lính Cụ Hồ, trở về sau hai cuộc chiến tranh khốc liệt. Những người anh, những người chú, những người bác, những người thương binh bệnh binh, những gia đình có công với cách mạng. Được mãi mãi, hưởng trọn mùa xuân mới tươi đẹp hơn, luôn luôn có đủ sức khỏe, sẵn sàng chiến đấu vượt qua mọi trở ngại, khó khăn thử thách trong cuộc sống. Để giành lấy hạnh phúc và thành đạt vẹn toàn, an khang thịnh vượng. Kính chúc cho những người lính còn tại ngũ, trong lực lượng vũ trang QĐNDVN, luôn thật mạnh khỏe, thông minh tài trí và trung thành với tổ quốc với nhân dân, chiến đấu giỏi. Để bảo vệ vững chắc thành quả mà bao đời nay cha ông ta đã dày công vun đắp, tạo dựng .
Vũng tàu ngày: 12.12.2012.
BBT trang web: kính chào thân ái !

CHUYỆN THẬT
VỀ NGƯỜI LÍNH VÀ CÔ GÁI

Thời chiến tranh, năm 1974 có một đôi tình nhân mới quen nhau và yêu nhau ngắn ngủi trong vòng chỉ một tuần. (Ai đã từng ở…Từ cái thời bom đạn, khói lửa đó mới hiểu nổi… )Và hai người đã thắm thiết…Chàng là một người lính, nhập ngũ chưa được tròn năm, nàng là một cô giáo làng xinh đẹp. Chiều nào hai người cũng hẹn nhau lên đồi gió, ngắm hoàng hôn, thả tình yêu trên bãi cỏ lau, trên đồi sim tím. Và rồi quả đồi đã tím ngát hương tình, thơm rộ mùi sim chín…Chứng kiến cho tình yêu đầu đời của hai người. Họ đã yêu nhau và thề thốt: Hết chiến tranh, em cứ đợi, anh sẽ quay về tìm em…! Thế rồi ngày mai anh lính chia tay, bỏ hết tất cả ở lại phía sau, để ra trận và thốt lên một câu nói gở rằng: Nếu lỡ không may, anh chết đi…thì em cố tìm xác anh về chôn trên đồi sim này. Để rồi mỗi lần em nhớ anh, hãy lên đồi sim mà gọi hồn…Anh sẽ về bên em…!
Một chiều hoàng hôn đầy ắp gió trên đỉnh đồi, sắc cầu vồng không chỉ có bảy màu, mà là có đến chín màu…Hai người giàn giụa nước mắt, ôm chặt lấy nhau ngồi khóc, khóc mãi từ chiều cho tới 12 giờ khuya. Rồi họ chia tay, anh lính ra trận, đã không thấy ngày trở về. Được giấy báo tử, cô gái đã cất công đi tìm hài cốt của anh lính, đem về chôn ở đồi sim.
Qua bao năm tháng, cô gái vẫn sống độc thân, không ai hiểu thế nào, mà cứ đến ngày 22/12, cô gái lại lên đồi sim gọi hồn, vì ngày đó cũng là ngày anh lính ra trận (22/12/1974). Tóc bà già (xưa là cô gái) nay đã rụng và bạc gần hết, trắng cả mái đầu xanh mướt, của ngày xưa. Mà không biết anh lính đã về hay chưa..?
GỌI HỒN !
( Gọi anh về, chia sẻ cùng em..!)
Ngày xưa em được gặp anh
Nụ cười, áo lính, màu xanh của trời
Qua bao khói lửa tơi bời
Hôm nay tìm lại, anh nơi núi đồi
Anh là người lính…anh ơi!
Tấm bia mục nát, rụng rơi nửa phần
Đồi sim tím cả chiều xanh
Hoa sim nhắc nhở, tình anh đã về
Em như cô gái chân quê
Cái ngày anh gặp…vụng về nói yêu
Cái thời khói lửa dám liều
Ngắt hoa, bẻ cỏ, tặng chiều hoàng hôn
Cái ngày tím gió trên cồn
Chia tay anh bảo…gọi hồn anh, khi…
Bây giờ em đến là vì
Cái ngày ấy đó…nhớ đi…gọi hồn!
***
Anh ơi! Thác xuống, có khôn!
Em đây, đã đến, chỗ chôn anh rồi
Trời xanh bạc gió bôi vôi
Đỏ dải lụa trắng, anh ôi! Chiều hồng
Ruột cắt từng khúc xé lòng
Gọi anh về với, cầu vồng, tình em
Gọi hồn anh mãi, nên quen
Sao anh không đến, để xem em này
Tóc xanh, rụng bạc…lâu nay
Anh về có thấy, cái ngày ấy không?
Đừng chê em xấu…tình nồng
Đừng cười, em kệ..! Có chồng con mô?
Em sống với những nấm mồ
Cứ thương anh mãi, hóa rồ…dại…điên!
***
Ngoài kia họ sống bằng tiền
Họ đâu có hiểu, nghĩa thiêng liêng gì !
Hòa bình từ dạo anh đi…
Đất hoang chia hết, còn chi là rừng
Ngoài kia họ đã ăn mừng
Nhà cao, cổng lớn, nhiều tầng xây xong
Ngoài kia ai đó động lòng
Xây cho nhà mộ, để không có người…
Ngoài kia ai đó đang cười
Đào lấp nghĩa địa, di dời nghĩa trang
Ngoài kia họ đã sẵn sàng
Cho lòng trắc ẩn, vội vàng leo cao
Ngoài kia trăng chọi với sao
Tranh chức đoạt ghế, tiền vào của ra.
***
Ngoài kia có đồng đội ta
Đói cơm rách áo, mẹ già ai nuôi
Ngoài kia cơm rất nhiều “ruồi”
Miếng ăn vào miệng, nuốt xuôi được nào
Ngoài kia còn lắm gian lao
Cho người lính cũ, được vào nhà thương
Ngoài kia chỉ một con đường
Đông người chật chội, lính "thường" khó đi
Ngoài kia phố nhỏ bởi vì
Ô tô đủ cỡ, nói chi xe “Tàu”…
Ngoài kia vẫn còn nhói đau
Gặp thương binh cũ, chạy mau, khỏi chào
Ngoài kia em vẫn ước ao
Gọi hồn anh xuống, đầy sao lên trời
Linh thiêng anh nói một lời..?
Để em hết khổ…Trọn đời từ bi !
Vũng tàu: 12/12/2012
TG : Nắng Mai

CHIẾN CÔNG NGƯỜI LÍNH !

Anh ra trận và chết đi
Nằm trên quả bom, còn gì xác thịt
Nổ lên bầu trời ngàn mảnh…
Tan ra đọng lại, bay thành mây khói
Anh đi không cần đòi hỏi
Cái chết nhẹ qua, không nói thành lời
Không phân vân, không tư lợi
Không kịp chút buồn, gợn sóng trên môi
Anh nằm xuống, giữa núi đồi…
Với rừng xanh, chất tràn đầy bia mộ
Ngôi nhà nối mãi, thành lô…!
“Doanh trại” thẳng hàng, đánh số…đầy sao
Ngôi nhà lính, rãnh chiến hào
Có vài tấc đất, thế nào cũng xong !
***
Đêm sương, rơi xuống buốt lòng !
Ngôi nhà lạnh lẽo, lại không có gì
Đêm buồn gió rít sầu bi
Rừng đen sâu thẳm nói chi nên lời
Mùa đông đói rét người...ơi !
Có ai nghĩ đến, thăm nơi gió ngàn
Thắp cho hơi ấm nén nhang
Bát cơm quả trứng, nhẹ nhàng…ấy thôi
Cành hoa, nải chuối, được rồi
Đâu cần làm cỗ, mâm xôi to đầy
Thay cơm bằng…lá cỏ cây
Lính quen khổ cực, nằm đây rồi mà
Đồng đội ở giữa chúng ta
Để không hương khói thiệt là bất an !
***
Xác thịt, không ở thế gian…?
Mà hồn hiu quạnh, giữa ngàn trùng xa
Bao giờ cho tới tháng ba…?
Xuân về tiết nở, đâm hoa xanh chồi
Đường khô…gió thoáng đơn côi
Để anh mới được, về nơi cõi trần
Nếm mùi, thơm bánh chưng xanh
Sờ tay, bắt lấy…bẻ cành đào xuân
Mang về tặng cho người thân
Dù tóc đã bạc, tuổi xanh gầy mòn
Nhưng tình…cứ vẫn sắt son
Đợi chờ anh đến…đâu còn ngày xưa ?
Chờ nhau, mấy kiếp cho vừa
Hẹn nhau chín suối, khóc thừa…nỗi đau.
***

Nỗi đau chiến tranh…Nỗi đau mất đi xác thịt hàng triệu người lính. Có nỗi đau nào lớn hơn sự hi sinh, mất mát người thân và gia đình liệt sỹ. Nhưng còn có nỗi đau ray rứt, lớn và lớn hơn nhiều là: Nỗi cô đơn, lạnh lẽo, sự hi sinh…mà không giữ trọn được niềm tin…Nỗi đau mà người sống muốn kể cho người chết nghe. Đến khi người sống về chín suối, kể lại để người lính hiểu thì… “khóc thừa… nỗi đau” Nỗi đau xác thịt không còn là gì…!
TPHCM: 14/12/2012
TG : Thanh thản
Thứ tư, 12 Tháng 12 2012
ĐỒNG ĐỘI
(Tặng những người lính nhân ngày thành lập QĐNNVN - 22/12)

| Chúng tôi là đồng đội Mỗi đứa quê một nơi Tụ họp bốn phương trời Về đây là đồng đội.
Đứa tính nết xởi lởi Ôn hòa không nóng vội Đứa hay thích đùa chơi Tếu trò thường rắc rối…
Thằng có tính bĩu môi Chân thật khi có lỗi Không bao giờ nói dối Ngay cả lúc tếu đùa.
Thằng cãi chuyện không thua Chuyên dành về phần thắng Thằng tính nết trầm lặng Nhưng lại rất công bằng.
Thằng thì thích ngắm trăng Bởi “con người kiều diễm” Nhưng lại sún hàm răng Nên kém phần “tô điểm”.
Thằng có nhiều kỷ niệm Thư tình nửa ba lô Hay đùa câu châm biếm Với cái giọng trầm trồ!
Có anh tính rất nghiêm Nhưng lại hay xấu hổ Cái nết thật là hiền Khi tiếp chuyện các cô.
Đứa dáng người khắc khổ Nhưng làm việc rất cừ Ít khi mà để lộ Nét buồn của riêng tư.
Mỗi đứa quê một xứ Nhưng đều rất dễ thương Vui buồn nỗi tâm sự Khi được tin quê hương.
Đứa đang kỳ vương vấn Đã nhận lời người thương Tâm tư cứ lấn cấn Khi thư mất bình thường.
Đứa hay hờn hay giận Nhưng rồi sẽ nguôi dần Trở thành đôi bạn thân Khi gọi tên đồng chí!
Đứa thích viết nhật ký Ghi lại từng bước đi Với bao điều bình dị Trong cuộc đời chiến sĩ.
| Chúng tôi là đồng đội Sống bằng tình tri kỷ Sống bằng tình đồng chí Không bao giờ chia ly.
Vắng một thằng là nhớ Hôm “sún” rời đơn vị Cả đồng đội nằm mơ Nhà thơ hàm răng sún!
Chia tay thằng “tếu lùn” Đi học lớp đào tạo Có thằng đã mếu máo! Mày đi, nhớ làm sao!
Thương nhau chia tấm áo Nhớ nhau điếu thuốc lào… Gắng thư về cho tao Nhiều niềm vui tái tạo!
Chúng tôi là đồng đội Kể biết mấy tự hào Vất vả và gian lao Đời chung xanh màu áo.
Rồi mỗi đứa một phương Thằng ra thẳng chiến trường Đứa đang là đội trưởng Đứa trở về quê hương.
Nhưng đều chung chí hướng Đi từ một tình thương Dở mấy rồi cũng hay Là cái chuyện bình thường.
Thương nhau giấc ngủ say Nhớ nhau nỗi bồi hồi Đặt cái hôn nóng hổi Và nụ cười trên môi.
Ôi! Cuộc đời bộ đội Gối, súng, đèn và trăng Đẹp biết bao kỷ niệm Tính mấy nỗi cao bằng.
Chúng tôi là đồng đội Dẫu mỗi đứa một nơi Dẫu mười người trăm tính Dẫu có khác tính tình.
Nhưng đều con nhà lính Nên cùng một niềm tin Cầm súng giữ đất mình Và không sợ hi sinh.
* * * Thơ học lóm |
Thứ bảy, 08 Tháng 12 2012
...

LỜI CẢM ƠN ĐỘC GIẢ CỦA TRANG WEB
Lời đầu tiên nhân dịp tròn 10.000 lượt độc giả xem trang web: langquyhau.com.vn, ban biên tập không biết nói gì hơn vì quá xúc động. Xin được thành thật cảm ơn và cảm ơn quý độc giả, các cộng tác viên. Đã giành tình cảm ưu ái, thân thiết nhất cho trang web. Nhân đây, ban biên tập (BBT) trang web xin gửi lời kính chúc đến mọi quý độc giả, các cộng tác viên trên khắp cả nước và ở nước ngoài. Có được sức khỏe dồi dào, gia đình hạnh phúc, làm ăn phát tài phát lộc, học hành thành đạt được như ước muốn.
Để quý độc giả được hiểu rõ hơn về trang web, BBT cũng mong muốn được sự chia sẻ giúp đỡ của quý độc giả. Nhân ngày kỷ niệm hôm nay 19/11/2012, trang web xin thật lòng tâm sự những điều tâm huyết nhất sau đây:
I/ Ngày thành lập trang web
Trang web được thành lập vào ngày 15/7/2012, do ý tưởng của ông: Nguyễn Thanh Bình và được mọi người ủng hộ. Thời gian chính thức hoạt động của trang web là ngày 15/9/2012. Cho đến nay 22 giờ 19 phút ngày 19/11/2012(thời gian trước đó chưa tính số lượng độc giả) là vừa tròn 2 tháng 4 ngày. Nhưng trang web đã làm được một điều kỳ diệu, có hơn 10.000 độc giả yêu thích đến với trang web.Và có thể còn nhiều hơn nữa vì phần mềm đếm số chỉ tính đơn vị là 1/một đường truyền internet, dù có xem nhiều người vẫn tính là một.
II/ Cơ cấu tổ chức BBT trang web
1/ “Tổng biên tập ”: “nhà thơ” Nắng Mai
2/ Thư ký trang web: Kim Kim (kế toán kiêm thêm)
3/ “Phóng viên nhí ”: Cơn mưa nhỏ (học sinh cấp 3)
4/ “Phóng viên nhí ”: Thỏ Ngọc (học sinh cấp 2)
5/ “Phóng viên nhí ”: Cún con (học sinh cấp 1)
6/ Và một số anh chị em cộng tác viên viết bài .
Ban biên tập chúng tôi gồm 5 người như trên và một số cộng tác viên viết bài nữa. Nhưng phải đảm nhiệm một khối lượng công việc rất lớn. Mà thời gian là hoàn toàn làm thêm ngoài giờ (mỗi ngày từ 2-6 tiếng), mọi người đều tự nguyện không hưởng lương. Nhân sự là những người không chuyên, thiếu trình độ chuyên môn, thiếu trang thiết bị kỹ thuật cần thiết. Do đó còn có nhiều thiếu sót, mong quý độc giả đóng góp nhiệt tình và cảm thông chia sẻ cùng BBT trang web.
Những thiếu thốn, nhược điểm như trên, được bù đắp lại cho trang web là đã có nhiều quý độc giả yêu mến, có khi lên tới hơn 150 người xem cùng một lúc. Một ngày có lần lên đến hơn 460 lượt người coi, có những độc giả đã xem về khuya từ 1 giờ- 4 giờ sáng. Vẫn còn rất nhiều độc giả yêu thích và xem rất khuya, có đêm số lượng lên tới 170 người xem trong thời gian thanh vắng đó. Với tình cảm yêu mến của quý độc giả, đã làm cho cả BBT chúng tôi xúc động vui mừng, nhiều lần đã nhảy lên, reo hò và nước mắt đã trào dâng, chảy ra vì sung sướng. Có thể nói, một trang web làng..! Mới ra mà có khối lượng độc giả như vậy, là một kỷ lục cao khó đạt được. Do vậy lần nữa BBT trang web xin hết lòng, cảm ơn và cảm ơn quý độc giả ở khắp mọi miền đã tiếp sức, nuôi sống tinh thần và sức khỏe cho BBT, cũng như cho trang web: Langquyhau.com.vn.
III/Thống kê các chuyên mục mà độc giả yêu thích trong hơn 2 tháng vừa qua:
| STT | Chuyên mục | Số lượng độc giả xem |
| 1 | Gốc quê làng tôi | 3.456 |
| 2 | Giới thiệu | 1.985 |
| 3 | Lưu bút | 1.412 |
| 4 | Tin tức | 1.191 |
| 5 | Hình ảnh | 759 |
| 6 | Lịch sử làng Quy Hậu | 727 |
| 7 | Lịch sử đình chùa | 159 |
| 8 | Phong tục | 311 |
| 9 | Những bài viết được xem nhiều nhất | 1/ Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam 2/ Hộp thư kết nối hồn thơ 3/ Chúc mừng ngày doanh nhân làng Quy hậu. 4/Thơ “Tình yêu con kiến” và “Lá xanh” 5/ Chí Phèo xa quê 6/ Tổ hợp thơ học lóm 7/ Tản mạn thơ tình
|

IV/ ***Lời kết
CÂU CHÂN TÌNH
Mười ngàn độc giả vui tươi
Mười ngàn nét mặt nụ cười chào nhau
Mười ngàn kết nối trước sau
Mười ngàn đồng đội đến mau chúc mừng
Mười ngàn độc giả tưng bừng
Mười ngàn ý nghĩ không dừng lại đâu
Mười ngàn mới có không lâu
Mười ngàn đã góp được câu chân tình
Mười ngàn lời nói chứng minh
Đều vui đều khỏe, chúng mình cần nhau.
***
Trên đây là tất cả những suy nghĩ chân thật và sâu kín nhất của BBT trang web : langquyhau.com.vn. Kính mong quý vị độc giả quan tâm và góp ý giúp đỡ hơn nữa cho trang web. Để chúng tôi được phục vụ quý độc giả tốt hơn, vui hơn, tâm đắc hơn và thành công hơn. Kính chào, cảm ơn và thật lòng quý trọng tất cả các độc giả của trang web. Xin chân thành và luôn mong muốn, hẹn gặp lại quý độc giả.
BBT.trang web.
19/11/2012
***** CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

Nhân ngày 20/11/2012, chúng ta dân làng Quy hậu, chân thành cảm ơn sự đóng góp lớn lao của ngành giáo dục cho các thế hệ con em làng ta. Kính chúc cho đội ngũ nhà giáo, giáo viên cả ba thế hệ hiện đang sống và làm việc tại làng Quy hậu, cũng như ở xa quê hương. Một ngày Nhà giáo Việt Nam thật vui vẻ, thật cảm xúc và luôn mạnh khỏe, gia đình đầm ấm hạnh phúc. Kính chúc cho Thầy và Cô luôn luôn là gương sáng, dạy tốt học tốt của các em học sinh. Luôn giữ vững phẩm chất, tư cách đạo đức của một nhà giáo Việt Nam và đóng góp tích cực cho nền giáo dục quê nhà, cũng như cho đất nước.
Nhân ngày vui, tết Thầy Cô, Trang web langquyhau.com.vn kính tặng các Thầy Cô hai bài thơ “Ơn thầy cô” của tác giả Bố và Con và bài "Nợ thầy cô" của tác giả Nguyễn Thanh Bình, để tỏ lòng tri ân của các học trò :
Ơn thầy cô
Cô là Mẹ, Thầy là Cha
Chui đầu từ đó, lọt ra thân hình
Con như được thấy bình minh
O, A… nhảy múa, trốn tìm quanh con
Con đọc méo, cô bảo tròn
Con run tay viết, chữ non đầu đời
Giúp tay con với, Thầy ơi!
Chữ giun chữ dế, cứ rời rạc ra
Cô ơi! dạy con bài ca
Để về con hát, Mẹ Cha con mừng
Cha Mẹ con phải còng lưng
Mong ngày gặt hái, để mừng cho con
Ơn Thầy ngày tháng năm tròn
Ơn Cô sách bút, mỏi mòn canh thâu
Dù có xa cách đi đâu…
Tình Thầy nghĩa Mẹ, để đầu không quên.
Tác giả : Bố và con
NỢ THẦY CÔ
(Kính tặng Thầy Cô giáo nhân ngày 20/11 )
Nợ cô cả một lời ru
Nợ thầy bài hát vi vu ngày nào
Nợ lời của gió xôn xao
Nợ tình của biển vỗ vào lòng cha.
Nợ từ cái tuổi lên ba
Nợ lời bập bẹ, cầm hoa tặng thầy
Nợ cô, mít ướt...dâu tây...
Nợ thầy lời dạy, đắp đầy lưng con.
Nợ phấn, nợ cái bảng mòn
Nợ màu tóc bạc, không còn là đen
Nợ ngày cầm bút chưa quen
Nợ lời thầy dặn, thầy khen, thầy buồn.
Nợ bài toán khó... sợ chuồn!
Nợ con điểm một, khóc luôn mấy tuần
Nợ câu thơ viết chẳng vần
Nợ cô phải nắn, mới thành bài hay.
Nợ thầy cô đến vạn ngày
Nợ hoa trong lá, nợ ngày xanh cây
Nợ cha nợ mẹ đắp dầy
Nợ xin trả hết, kiếp này không thôi.
Tới ngày tóc bạc như vôi
Thầy, cô, em, cũng già rồi, phải không
Ba người đầu trắng như bông
Tuổi thơ lăn hết một vòng bi rơi..!
***
Vũng tàu 16/11/2012
Tác giả: Nguyễn Thanh Bình
CHUYỆN VUI THẦY VÀ CÔ (MỢ) NHÀ TUI
“CỌNG HÀNH” !
- Thầy bảo Cô : Cô ơi! cho anh xin tí…(chỉ tay vào phía cô) kìa…
- Cô nhìn quanh chẳng thấy gì cả. Rồi lướt mắt nhìn từ ngực, dưới hai quả núi trở xuống, từ chân…Dưới cái khe suối trở lên đến khắp người. Cũng không thấy chi mô! Cô bèn hỏi:
Thầy ơi! Thầy xin gì ạ?
- Thầy chỉ vào mặt Cô và cười tủm tỉm mắt chớp nháy, chớp nháy… và bảo:
Thầy xin (rồi đọc nhanh hai câu thơ).
Cái ấy…nó nằm gần đấy…
Nhô lên như một cái cây vậy nè…!
- Thầy xòe hai ngón tay và ngắm Cô, chỉ vào giữa… đó. Cô bực lắm! rồi không hiểu chi hết, bèn hét lên: bậy…bậy…bậy nào..! Cô bảo: không thèm chơi với Thầy nữa. “Eo ôi!”
Thầy cười, cúi đầu xin lỗi và nói:
Để Thầy giải cho cô nghe
Cái cây mọc ở mép khe cô rồi !
Đừng giận nghĩ oan cho tôi
Đứng im! Cấm giật, lấy rồi biết ngay..!

Có vẻ Cô đã say Thầy, vì sự đối đáp quá nhanh! Cô mới đỏ ửng cả hai cặp má, đứng im chìa mặt ra, chu mồm lên! Trêu Thầy với cái miệng, cái môi cứ tròn xoe, trông là thấy ghét..!Thầy thích quá, phóng lưỡi ra “đánh cóc” một cái…như con thằn lằn đớp mồi. Thế là dính vào mép miệng cô, trên lưỡi Thầy có ngay một cọng hành nhỏ xíu…Thầy vừa cười khoái chí, vừa lè lưỡi cho cô xem. Thế là Thầy được ăn ngay một cái tát yêu! Với một trăm quả đấm, vào lưng Thầy thùm thụp. (không biết có đủ chưa, chứ nhanh quá đếm h.o.ổ.ng nổi..?) Rồi hai người bỏ chạy đuổi nhau, Cô túm được cái lưng quần, rồi ôm chặt lấy Thầy, hai người thoọc lét nhau cười ặc..ặc..ặc..! Lại giống con thằn lằn..!!!!!

TG: Nắng Mai
Vũng tàu 15/11/2012
Thứ năm, 15 Tháng 11 2012
NGÀY TẾT CHỊ EM : 20/10
(Tặng chị em phụ nữ làng Quy hậu )

Chúc ngày tết đến làng ta
Chị em hồi hộp đón quà người thân
Nào hoa, nào áo, nào quần
Thử mặc, thử cởi, một thân ngắm dòm
Hết đứng, hết vặn, lại khom
Eo trên, bụng dưới, cái còn nhô nhô
Chúc nhiều sắc đẹp các cô
Vui như ngày tết, thích nô thích đùa…
Chúc đêm nay cứ “làm vua”
Khoe ra sắc thắm, con cua thòm thèm !
Cả năm một ngày của em
Chúc cho tươi trẻ để xem người tình…!
TRANG WEB langquyhau.com.vn, xin mượn “thơ học lóm” để tặng chị em làng ta, mong muốn chị em ta luôn vui khỏe, luôn yêu chồng, thương con và luôn được chồng con tặng quà…Mà nhất là ông xã ! Chúc đêm ni chị em cứ “làm vua” Hoành tráng vào…!
Vũng tàu, 19/10/2012
Ban biên tập trang web
TỔ HỢP THƠ “HỌC LÓM” HỒ XUÂN HƯƠNG

Lời thỉnh cầu:
Yêu cầu của tác giả khi đọc thơ “học lóm” không được cười, nếu có lỡ cười thì cười cho thật to, nếu không thì sẽ nghẹn cổ. Xin hãy tế nhị khi giải thích cho bạn mình, kẻo hiểu nhầm đâm ra thích thơ, yêu thơ rồi thì “chết”..! Nhớ đừng đọc kỹ, hiểu kỹ vì sẽ cười dễ bể bụng, không ai cứu đâu. Xin miễn trách nhiệm về những nụ cười.
***
BẮT ĐẦU, MỞ MÀN: BÀI MỘT
Hồi còn tuổi trẻ tôi được đi lính, mà là lính chiến đấu. Vì vậy ngày nào tôi cũng ôm súng, lau lau chùi chùi, xoa xoa bóp bóp và tháo lắp, mãi rồi thành quen. Nhắm mắt lại tôi cũng sờ đúng, chơi trúng. Đã là lính, ai cũng xem súng như vợ, đạn như con, đi cũng ôm, đứng cũng ôm, nằm thì ôm càng chặt. Cho nên thời xưa các em gái rất thích chú bộ đội, yêu và thương nhiều nữa là đằng khác. Do đó cảm giác cầm súng tập bắn thật tuyệt:

CẦM SÚNG TẬP BẮN
Đưa mình em, anh ôm rồi nhé
Anh xin để ghé, một bàn tay
Lên ngực non, cò tròn em đó
Để rằng bão táp, không gió không mưa
Không có gì, ngăn cách ta cả
Một đôi tình, không thể chặt ra
Em đỏ mặt, thế là nhất trí
Để anh xin, được dí núi đồi
Em run, mấp máy bờ môi
Kề vai áp má, trúng rồi bắn ngay
Bóp bóp..! anh bắn liền tay
Em run, em sướng, rung này.! nẩy lên ..!
Ò.. OA..Ò..OA..!
***
Khi ta ngủ với nàng, nàng có cho ta ngủ đâu: hết ôm rồi gối, hết gối rồi kê, kê chân gác chổng..! Chân nàng dài to như bắp chuối mà cứ đè lên xe pháo mã! Xoay qua vặn lại thì làm sao mà ai chịu nổi. Mới chợp mắt được một chút, bưởi bồng của nàng lại đã dí sát vào mũi, chỉ biết tìm cách đưa mũi vào giữa 2 khe núi mà thở, chứ: "núi nghiêng đè núi" thì thoát đi chỗ nào? Khi đã kéo được một giấc say, môi nàng chu lên, tự nhiên, khêu gợi thật tức cười. Và rồi đại bác của nàng đã lên nòng, liên tục nhả đạn ...ỏ ò o!!! Nàng bắn trông thật dễ thương, cứ như đứa trẻ hồn nhiên đắm đuối, xây lâu đài cát... Như thế, cứ như thế, lâu lâu chơi 1 lần thì được, chứ ngày nào cũng vậy thì không "nổi điên" mới lạ!
BÀI HAI: GỐI ÊM
Đêm qua nàng gối tê tay
Chàng không ngủ được nằm ôm nàng hoài
Song song đôi cặp chân dài
Đè lên xe pháo vặn vai trở mình
Nàng ngủ trông tình thật tình
Núi nghiêng đè núi mắt chìm mộng mơ
Nàng ngủ dại như tuổi thơ
Môi tròn chỉa thẳng ngước chờ nụ hôn
Nàng ngáy buông thả hết hồn
Làm chàng say đắm bồn chồn nổi điên..!
Ò..Ó ..O.! Ò..Ó.. O..!
***
Giữa trưa trời quá oi bức, nóng quá! Rồi bỗng nhiên có cơn gió lạ kéo đến, thổi qua, lật lại mát rượi, ngọn gió lành đã cảnh báo cho cơn mưa sắp kéo đến. Thời tiết tốt thế thì làm sao em không ngủ đi một chút, để giữ sức cho 1 "trận chiến" sắp tới. Em mặc 1 bộ đồ mỏng màu hồng, mỏng đến nỗi mà bong bóng xà phòng cũng thổi lọt qua. Mệt mỏi và vui vẻ sau 'trận chiến", em thoải mái thả lỏng cơ thể, đánh 1 giấc nồng kề bên cửa sổ, quên cả nắng mưa có gì... Cơn gió nhẹ nào "lả lướt thổi ngang" mà không thổi được bong bóng xà phòng thì thật là phí! Màu hồng đã mỏng... Mà làn da của em còn mỏng hơn. Quả là nàng tiên cá "của giời" ban cho.
BÀI BA: “TIÊN” NGỦ
Em buồn chi rứa em ơi
Vui lên một chút để trời đừng mưa
Trời ơi! Đổ nước vừa vừa
Để em mê mãi ngủ trưa “phơi hàng.”.!
Gió xuân lả lướt thổi ngang
Lật em lên xuống để chàng coi chơi
Trời ơi ! thôi hỡi trời ơi !
Em như tiên cá của “giời” ban cho..!
ỦA GIỜI..! CỦA GIỜI..!

***
BÀI BỐN: “ THƠ NGỨA”
Thơ anh lạc đạn, nổ đầy sao
Vần thơ chật vật nép bờ ao
Khí thơ hơi ấm lên mây trắng
Chưa “CẮN” được anh đã ngọt ngào.
Em ngồi ngớ ngẩn cứ làm sao
Hồn thơ khởi động nơi hoài bão
Ước muốn giết anh được dâng trào
Làm sao..! tay run, ngực nhảy bậy
Mò mẩm “da gà” nổi rồi đây
Anh đến mà xem ở chổ nầy…
Bắt đền…“thơ” đó, phải ra tay..!
RA TAY…RA TAY..RA CHÂN..!
BÀI NĂM: THẰNG CUỘI
Quen em “lấm lét", chưa dám nói
Buổi sớm qua rồi hẹn đến trưa
Gốc sân ánh nắng như lưu luyến
Chiếu rọi một chút để tiển đưa
Vẩy tay mắt nháy đầy tia lửa
“ Lòng phèo” để lại như ngọn nắng
Muốn sưởi tình em biết mần răng
Theo hồn đuổi bóng bắt im lặng
Anh về suy tính chuyện lăng nhăng…
Nhưng lòng lại nghĩ răng rứa đó
Vì em “to” đẹp giống chị hằng
Anh xin gồng mình làm thằng cuội
Để một ngày kia dòm trộm trăng
GỒNG MÌNH..GỒNG MÌNH..CÚI XUỐNG..!
*** **
THIẾU NỮ TẮM

Cui cúi nhìn xuống khe nước chảy
Giật mình ngoảnh lại chỉ có em
Ngước lên sườn núi hạt sương đọng
Vuốt nhẹ tuyết trôi hai bờ sông
Nước trôi tuyết phủ rong rêu cạn
Mạn thuyền hé mở mái chèo xuôi
Núi sông ước lệ trong tầm với
Con thuyền nho nhỏ mới tinh khôi
Gió to giông bão hờn nổi giận
Nhấn chìm lắt léo con thuyền mơ
Cảm giác mênh mông kéo tay sờ
Hai hòn núi nhỏ ngẩn ngơ đứng
Con thuyền vượt sóng cứ dửng dưng
Rong rêu vật lộn ngây ngô dại
Sóng tình cuồn cuộn nổi hai vai
Mây đâu kéo bão thôi dừng lại
Để thiếu nữ tôi đứng ngắm hoài..!
NGẮM MÃI… GIẬT MÌNH..!

Vũng tàu, 19/10/2012
***
Còn nữa …Nếu bạn thêm vào..!
Thứ bảy, 06 Tháng 10 2012
TRÔI DẠT
Dòng nước
Từ đầu nguồn
Băng qua thời gian
Trôi dạt
Cơn mưa rào
Dòng nước quay trở lại
Vỗ về cuộc sống quê hương
Từ đó
Tôi ra đi
Như con thuyền trôi mãi
Trôi đi
Trôi dạt
Quê người.
Nguyễn Đà Lạt.
Thứ bảy, 25 Tháng 8 2012
Chia tay!
Hoa phượng gọi hè về
Em chẳng thích nó đâu!
Hoa đỏ màu mắt ướt
Hoa rụng tình thầy cô
Chia tay rồi hoa nhé!

Năm năm sao đến lẹ
Em phải vội ra đi
Xa thầy cô yêu quý
Xa bạn bè thân thương
Xa luôn cả cổng trường…
Ngày mai xa bốn hướng
Mỗi em một con đường
Vẫn nhớ và vấn vương
Ngôi trường em Song Ngữ
Đã dạy em thành người.
Kim
Thứ ba, 14 Tháng 8 2012
Tình thầy cô

Cô thầy cùng dạy lớp em
Toàn là người giỏi đáng khen cả trường.
Cô Nga là rất dễ thương,
To cao khỏe mạnh tính thường hay vui.
Lúc ăn lúc ngủ tới lui,
Cô luôn có mặt làm vui học trò.
Ra về thường hay dặn dò,
Là cô chủ nhiệm chăm lo chu toàn.
Dáng cô thanh mảnh hoa lan,
Mắt đầy sức sống má toàn ý thơ.
Giọng cô thánh thót bất ngờ,
Giảng bài dễ hiểu hay vờ tếu lâm.
Cả lớp học hát ì ầm,
Nhờ thầy “đẹp mã” hay cầm thước quơ.
Mỗi tuần thầy dạy một giờ,
Mà sao em mãi ngẩn ngơ cả tuần.
Cô họa dạy như người thân,
Người đẹp tên cũng muôn phần đẹp hơn.
Cành lan trước gió dỗi hờn,
Sao cô đẹp vậy mang ơn cô nhiều.
“I love” là rất đáng yêu,
Cô Liên xinh xắn dạy nhiều Tiếng Anh.
Tính cô là rất chân thành,
Ít ai dạy được hiền lành như cô.
Lớp em tất cả trầm trồ,
Chúc ngày Tết của thầy cô mặn nồng.
Hạnh phúc cùng với thành công,
Luôn là vẻ đẹp trong lòng chúng em.
Thỏ Ngọc
TẶNG CÔ
(Nhân ngày 20/11)
Tại trường Song Ngữ lớp em
Có cô giáo trẻ đáng khen nhất trường
Đôi mắt cô thật dễ thương
Tròn xoe trong vắt như gương học trò
Thân hình duyên dáng eo co
Cô luôn đứng lớp dặn dò từng em
Giọng cô dần đã thân quen
Nghe như lời mẹ từng đêm ru hời
Học đi em nhỏ con ơi!
Để mai em sẽ xây đời tương lai
Ơn cô ngày tháng năm dài
Bỏ công dạy dỗ thành tài chúng em
Thỏ ngọc
Thứ ba, 14 Tháng 8 2012

Lớp 2/2 của tôi.
(Tặng các bạn cùng lớp)
Lớp tôi mười lăm “tè” ngồi
Hai mươi “tè” đứng làm tôi giật mình.
Liên xù cặp với bạn Minh
Lê Thành chữ xấu, Nam mình khó coi.
Bình đen, Đào đỏ, Tuấn voi
Thương Anh hơi điệu, Simon nghịch ngầm.
Anh Thi xinh đẹp tiếng tăm
Quốc Đại thích lắm mắt nhằm tròn xoe.
Khanh tếu, Quang ngốc ngo ngoe
Triết đen, lùn Hậu, Dương xoăn, Nhân khều.
Tất cả là những đầu têu,
Thương Quỳnh xinh đẹp ngày trêu mấy lần.
Kiệt, Tài là người tiến nhanh
Vũ lùn, ngốc nghếch tiến gần Thảo Trang.
Hoàng Long dơ bẩn nghênh ngang
Kèm Trúc đuôi chuột là chàng thích Ngân.
Còn lại gầy đét bạn Vân
Thương nhầm Hậu nhỏ mấy lần tặng thơ.
Lớp tôi vui đến bất ngờ,
Xa đi mới nhớ những giờ gần nhau.
Cơn mưa nhỏ
Thứ ba, 14 Tháng 8 2012

Cô là mẹ
Hai cô thật là xinh
Sáng nào cũng nhiệt tình
Dọn vệ sinh lớp học,
Dẫn em với lũ nhóc
Vào nhà ăn xếp bàn.
Vui vẻ như người bạn,
Tình mẹ như cô Lan.
Thân thiết và gần gũi
Mỗi khi em tủi buồn
Cô Hoa thường vỗ nhẹ:
“Vui lên đừng khóc nhè.
Xấu thật ơi, cô bé!”
Lời cô ru nhè nhẹ,
Em ngủ không còn buồn
Vì nhớ cô luôn luôn.
Chúc hai cô thành đạt,
Hạnh phúc đến ngập tràn
Tình cô không hề cạn.
Bố và con
Thứ ba, 14 Tháng 8 2012

CHIA TAY RỒI SAO?
Hoa phượng nở rồi
Tại sao nhanh thế
Hè đã vội về
Em như xa quê
Thẩn thờ không biết.
Ôi trường thân thiết
Thầy bạn và cô
Lớp học bàn ghế
Bảng đen bục giảng
Trang sách ngày nào
Cả cây bàng nữa
Đứng lặng sân trường
Hoa phượng vấn vương
Ôm chùm bông đỏ
Nhớ thương mắt ai.
Kể sao hết được
Kỷ niệm tháng ngày
Tình cảm thầy cô
Bạn bè quấn quýt
Xa thật rồi sao?
Tạm biệt nụ cười
Ngôi trường bé nhỏ
Tuổi hồng thơ ngây
Nước mắt lộ rõ
Chia tay rồi sao?
Cơn mưa nhỏ
Thứ ba, 14 Tháng 8 2012
HOA RỪNG
(tặng các em mới vào thành phố)

Em như loài cỏ dại
Mọc lên giữa lùm cây
Thân yếu mềm non nớt
Lá nhạt màu thời gian
Khi em về thành phố
Hoa mới vừa chớm nở
Phơi nắng giữa đô thành
Lá xanh chưa cứng lại
Gió đã xô gãy cành
Vươn lên từ ánh nắng
Nhựa sống chuyền đầy thân
Lá xanh màu đậm lại
Hoa nở đỏ thân cây
Hương thơm bay theo gió
Ai biết ấy... hoa rừng!
Thứ ba, 07 Tháng 8 2012

HAI CHỊ EM CON
Hai chị em con
Ngày nào cũng thế
Tối lên bàn học
Hay chọc ghẹo nhau
Em nhéo chị đau
Chị đau em vẽ
Mực văng đầy vở
Em mới khóc nhè.
Đến giờ đi ngủ
Chăn gối đầy nhà
Lại hét lại la
Là hai con quậy
Ba mẹ vui lây
Giữa bầy con dại
Không còn ái ngại
Chị em lên giường.
Đêm đến rất dài
Em và chị hai
Tè dầm ướt tã
Lại đổ cho nhau
Chạy vô nhà tắm
Chùi nhanh cái cằm
Đánh răng rửa mặt
Không còn mơ nữa.
Xong việc buổi sáng
Lại chạy lon ton
Lên bàn sách vở
Bài học luôn nhớ
Là dậy đúng giờ
Nhanh mà đi học
Cùng với bạn bè
Vui ngày học mới.
Bố và con
Thứ ba, 14 Tháng 8 2012
Tâm sự
Vất vả gian nan cả cuộc đời
Để lòng thanh thản thả rong chơi
Cùng thơ kết bạn bao tâm sự
Thắm nở trên môi một nụ cười
Những gì năm tháng ta mong ước
Hãy lẹ nhanh lên bước tới mau
Nhiều ít rồi ta thu hái được
Sẽ không phí sức tốn công đâu.
Hãy cứ vui cho thắm cuộc đời
Trăng rằm soi bong khắp muôn nơi
Tình yêu chắp cánh bay cao vút
Trút xuống vườn thơ ức triệu người
(Trích trong tập thơ “Tình Quê” – CLB thơ ca Quy Hậu)
Tháng 7/2007
Bình Nguyên
TRÔI DẠT
Dòng nước
Từ đầu nguồn
Băng qua thời gian
Trôi dạt
Cơn mưa rào
Dòng nước quay trở lại
Vỗ về cuộc sống quê hương
Từ đó
Tôi ra đi
Như con thuyền trôi mãi
Trôi đi
Trôi dạt
Quê người.
Nguyễn Đà Lạt
BÀN LUẬN đôi chút về trang web
Phải nói: để có trang web langquyhau, người đề xướng và thành lập ra nó. Đã có tình cảm thật sâu đậm,tâm huyết và công sức với quê nhà. Đây là nơi kết nối những người con YÊU QUÊ HƯƠNG,YÊU langquyhau .Chúng ta hãy đồng lòng góp công,góp sức làm gì đó..để thể hiện tình cảm với thôn xóm cội nguồn .

VỀ QUÊ
Quy hậu chiều lập đông
Cả không gian như chìm trong nỗi nhớ
Anh đến rồi đi sao không ở
Vội vàng không thể cùng em.
Anh về lòng những bâng khuâng
Gánh nặng cuộc đời trên đôi vai gầy em vất vã
Ruộng đồng gặt xong, luống cày, gieo mạ
Tảo tần khuya sớm mình em.
Anh về làng xóm bình yên
Mái ngói tường xây ánh vàng trong nắng sớm
Bầy trẻ thơ ngây nô đùa quanh ngõ xóm
Rộn ràng như thuở...ban sơ.
NguyễnGS
Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
Nương náu
Sao ta phải chạy trốn giữa cuộc đời
Hạnh phúc rơi ngoài cửa gió
Trắng tay cõi người chiếc áo phong phanh
Chẳng cần mặc cả với số phận
Ta về
Ta về
Gặp cá hóa rồng
Tiếng hổ gầm tự do rừng thẳm
Gặp lại em dẫu rất mơ hồ
Ta gọi
Quên cả chuyện tử sinh
Mặc sức vẫy vùng
Cuộc thế phần hồn có nơi nương náu
Đầu gối còn săn
Ta tìm em dẫu kiệt cùng đói khát
Úp mặt vào nhau
Ràn rụa nước mắt.
(Trích trong tập thơ “Tình Quê” – CLB thơ ca Quy Hậu)
Tháng 4/2007
Vân Giang
Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
Nhớ cội nguồn
Ai đi xa xin gởi mấy lời
Đã bao năm tháng xa rời quê hương
Quy Hậu nay đã khác thường
Cổng làng, ngõ xóm, con đường thênh thang
Ra đồng mương máng dọc ngang
Bê tông cốt thép cảnh càng khang trang
Đêm về nhìn thấy xóm làng
Điện xanh, điện trắng đàng hoàng thôn quê
Ai về nên nhớ mà về
Mai sau già yếu không về được đâu
Quê ta sông nước chợ Cầu
Làng thôn văn hóa dẫn đầu đỉnh cao
Quê ta truyền thống tự hào
Chiến tranh khói lửa không chao đảo lòng
Kiến Giang xanh mãi nước trong
Đẹp Đình, đẹp Miếu, đẹp lòng nghiêm trang
Hôm nay, đổi mới trường làng
Đẹp vườn cây cảnh đàng hoàng tổ tiên
Đền thờ tiền bối cổ truyền
Tượng bia liệt sĩ mọi miền viếng thăm
Trăng về sáng đỏ đêm rằm
Sân làng vui nhộn, trẻ nằm đùa chơi
Nhà tầng che bớt chân trời
Lung linh ánh điện cuộc đời đẹp thay
Đi xa luôn nhớ hôm nay
Quê hương đất mẹ ngày ngày chờ mong
Đến khi bóng xế nước ròng
Quê hương vẫn cứ một lòng đợi con
Cội nguồn đất tổ nước non
Mẹ hiền vẫn giữ cho con một phần…
(Trích trong tập thơ “Tình Quê” – CLB thơ ca Quy Hậu)
Tháng 9/2007
Lê Quang Hướng
Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
Hoài niệm

Đêm mơ giấc mộng một mình
Về nơi bến cũ sân Đình năm nao
Cây đa bến nước lao xao
Hàng tre rũ bóng rì rào liễu ru
Mặt sông thấp thoáng sương mù
Đình cong mái ngói bóng dừa xanh lam
Tung tăng trẻ nít từng đàn
Nghịch đùa chạy nhảy dưới màn trăng thanh
Áo the khăn xếp em, anh
Lửa rèn vũ khí bập bềnh trăng non
Bồi hồi nhớ cháu, nhớ con
Đình nơi chốn ấy có còn nữa đâu
Vọng Đình từ cõi tâm sâu
Chỉ còn hoài niệm những câu chói lòng.
(Trích trong tập thơ “Tình Quê” – CLB thơ ca Quy Hậu)
Tháng 9/2007
Lê Quang Cẩm
Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
Mừng câu lạc bộ
Chúc mừng Hội cao tuổi làng ta
Năm nay thành lập hội thơ ca
Để thực hiện năm điều phát động
Sống vui, sống khỏe lúc tuổi già.
Văn thơ, sách báo nâng kiến thức
Dưỡng sinh, dưỡng dục vẫn tham gia
Thường xuyên rèn luyện từng buổi sáng
Múa dẻo tay – thân thể điều hòa.
Năm qua tháng lại tăng tuổi thọ
Sức khỏe bình yên mới thật là
Niềm vui hạnh phúc cho con cháu
Luôn luôn mong ước của mọi nhà.
Đức cao chí lớn nêu gương sáng
Mẫu mực ông bà, con cháu ta
Góp thêm phần cái hay, cái đẹp
Dựng xây mảnh đất, đẹp tinh hoa.
Chúc cụ, mẹ bách niên giai lão
Tình sâu nghĩa nặng sống chan hòa
Khuyên con dạy cháu theo chân bước
Con đường trong sáng của ông cha.
(Trích trong tập thơ “Tình Quê” – CLB thơ ca Quy Hậu)
Tháng 9/2007
Mai Văn Thắng
Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
Một nét chợ Cầu
Dưới cầu dòng nước êm trôi,
Thuyền ai chèo động mây trời lung linh.
Đôi bờ phong cảnh hữu tình,
Xóm thôn trù phú, quê mình đẹp tươi.
Bao năm anh dũng tuyệt vời,
Tây thua, Mỹ cút bầu trời lại xanh.
Giọng ca các cháu trong ngần,
Tiếng đàn êm ái như gần như xa.
Đêm đêm ánh điện chan hòa,
Ven sông râm mát đường hoa đi về.
Chở đò phiên chợ vùng quê,
Mặt hàng phong phú tràn trề sức xuân.
Hiu hiu gió thổi mát lành,
Tương lai xây dựng bội phần nguy nga.
Đắm say phong cảnh quê nhà,
Tôi xin hát tặng bài ca chúc mừng.
(Trích trong tập thơ “Tình Quê” – CLB thơ ca Quy Hậu)
Tháng 7/2007
Mai Lương Bằng

Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
Nón quê
Sáng nay em đi chợ Cầu,
Nhìn em chiếc nón đội đầu càng xinh.
Đẹp sao nón lá quê mình,
Lập nên bao nghĩa, bao tình ơi em!
Xa nhau thì đội nón lên,
Gần nhau nón để kề bên tâm tình.
Lá non lên hái tận rừng,
Tre xanh mua được chợ gần, làng xa.
Nhớ về thời thuở ông cha,
Tìm nghề truyền lại khổ qua trăm bề.
Bây chừ nón đượm tình quê,
Nón đi trăm ngã, nón về bốn phương.
Nón che gió, nón che sương,
Che mưa, che nắng nẻo đường người đi.
(Trích trong tập thơ “Tình Quê” – CLB thơ ca Quy Hậu)
Tháng 9/2007
Nguyễn Văn Thiên

Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
TẢN MẠN THƠ TÌNH...!
SOI TRANH
Anh bảo là tranh thật
Em bảo là tranh giả
Thế là hai chúng ta
Một nữa giả một nữa thật
Em òa lên bật khóc
Chân thật như trong tranh
Anh tìm ra im lặng
Giữa cuộc tình mong manh.

Cuộc tình ví như một bức tranh, càng xem, càng ngắm nghía, thấy càng đẹp. Nhưng xem kỹ là thấy lỗi, làm sao hoàn hảo để chu toàn. Một bức tranh vốn là hiện thực và có tính thẩm mỹ của tác giả. Dẫu có lỗi ít, lỗi nhiều, thì nó vẫn đẹp theo cách nhìn nhận của mỗi người.
Khi mà ta ngắm bằng một tâm hồn lãng mạn, một sự tưởng tượng thiên về cái đẹp, cái thiện, thì em của ta vẫn là mây trắng:
Em là mây trắng bồng bềnh
Tuổi xuân hé nở đầu ghềnh đầy sương
Trắng tinh tỏa ngát mùi hương
Em như mây khói vấn vương xuân tình.
Từ bức tranh ta nhìn vào hiện tại, để thấu hiểu quá khứ. Ai cũng có một quá khứ bình thường hay tốt đẹp, đều đầy kỹ niệm đáng nhớ. Một thời trai trẻ, một thời con gái, những ước mơ cá tính, những dự định tương lai mộc mạc, những cuộc hẹn hò đầu tiên vụng về.
Rồi tự nhiên như duyên số trời định ta lại gặp em, cái thời trăng khuyết vẫn chưa tròn. Em còn chưa biết cười duyên, chưa hề làm dáng và lại hay nũng nịu bên mẹ đi chợ về. Em đúng là chân quê, cái nét hồn nhiên và sơ khai đó vẫn giữ nguyên, như vườn rau, gốc ổi, cây khế, cây cau. Bởi vậy búp cau vẫn là em.
Em như một búp cau non
Quả vừa mới nhú vẫn chưa tròn
Hoa xòe nhụy nở nhũ còn thắm xanh
Hương cau thơm mát ngọt lành
Thân gầy đứng thẳng lá cành xum xuê
Em đến từ một góc quê
Tuổi xuân mười bảy mang về niềm vui
Ơn trời se thắm duyên tui
Có em tui đỡ bùi ngùi xót xa
Em đến đẩy mưa đi qua
Đem về nắng ấm làm quà mùa thu
Trời thương vén lớp sương mù
Để trầu cau lại mộng du với người.
Tình yêu như vẫn còn non nớt, trinh nguyên. Cái sắc thắm, cái chân quê làm ta cảm giác như thả hồn say đắm, vào trong hương vị ngọt ngào của búp non mùi tóc hoa cau. Hương thơm nó cứ quanh quẩn đâu đây, sờ thấy, cảm nhận được. Nhưng khi đưa tay bắt lấy, nắm lấy, thì nó vội tan biến vào không gian tĩnh lặng vô hình.Có ai ngờ em bỏ tôi ra đi, chỉ vì phải ngắm bức tranh, chỉ vì không biết nó thật hay giả. Thật trớ trêu để lòng xiêu vẹo, dở khóc, dở cười, khi để lỡ “quả đu đủ” chín rụng rơi:
Em ra đi lòng anh xiêu vẹo
Gửi theo em một gói tình nghèo
Bước chân em anh cứ dõi theo
Một nỗi lòng bám đeo vời vợi
Em có biết quả “đu đủ” ơi!
Khi trái chín không cần mời gọi
Rung nhẹ cành gió đã mang đi.
Khi quả đu đủ chín, không hái thì nó cũng rụng thôi, làm sao để giữ cho nó còn xanh và xanh tươi mãi. “Đu đủ chín” nó là một kết quả không may của đôi tình nhân. Là một nỗi buồn day dứt mà gió có mang đi cũng không mang đi hết, bão có thổi bay cũng không thổi sạch được nỗi đau. Hai người soi tranh để làm gì, chấp nhặt tì vết nhỏ to hay vì ham muốn nhất thời, khát vọng cái tôi mơ hồ… tôi sẽ làm được… đạt được…Tôi là tôi… không thể thua kém ai. Rồi sẽ thấy “quả đu đủ” chứng minh.
Khi đứng trên ngọn núi tôi không thấy ở đâu cao hơn cả, tôi chỉ thấy tôi cao hơn, nên tôi luôn mơ ước sẽ chinh phục được ngọn núi khác. Nhưng trên đỉnh núi cao thì rất nhiều sương mù, làm sao nhìn bằng mắt thường mà thấy được: ngọn núi nào cao hơn? Cứ xuống núi đi thì sẽ thấy, núi ở trước mặt là ngọn núi cao nhất mà ta không thể vượt qua được.Tình yêu thật sự là cái gì? Chắc chắn nhiều thứ không bình thường mà ta chưa hiểu được, càng khám phá thì càng thấy mới hơn. Có điều mới thì vui, có điều mới lại làm ta buồn và đau khổ. Ví như hai người đừng soi tranh, thì đâu xảy ra chuyện gì… Em bảo bức tranh này là giả và em nghĩ mọi điều xung quanh anh đều là giả, kể cả những ý nghĩ, hành động của anh cũng là giả. Không soi thì không thấy, mà soi rồi thấy rồi, hóa ra thiệt hại khôn lường..! Nhưng có ai biết đâu rằng: bức tranh đó là bức tranh thật, được chụp từ một người thật, một cảnh thật. “Chết cũng cứ cãi” mà cãi cũng chẳng được với em, khi mà nước mắt đã giàn giụa, ướt đẫm cả bộ ngực tức tưởi phập phồng, hờn ghen và giận dữ.
Chia tay rồi, xa cách rồi, cứ tưởng như mới ngày hôm qua, cứ tưởng như mới đây thôi! Mới bắt, mới nắm… thế mà:

“ Sao anh lại ngõ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn”
Ra đi tay nắm không tròn, gối đêm ấp ủ mỏi mòn canh thu. Ai đã lòn vào đêm mơ, đã chui vào nỗi cô đơn buồn thương, khóc thầm, giận dữ, giận chính cái bản thân mình, tại sao mình lại như thế ? Một quyết định sai lầm chăng? Sao không sống như đã từng yêu, từng thương?
Chờ đợi mãi mới nhìn được một đêm trăng tròn, sau tròn thì lại khuyết thôi. Bởi trăng là thế, tình yêu cũng là thế. Khi còn nghĩ về nhau, còn thương nhau và bỏ qua cho nhau những sai sót, thì tình yêu nào mà chẳng tròn. Hãy giàu tình yêu thương và lãng mạn, biết yêu những gì sau đó: sau cái tật xấu, cái thói quen vụng về, sau những câu nói khó nghe, sau những gì thiếu hiểu biết…v.v và …
Em đi xa để anh phải mong chờ như: “ Biển đợi hoàng hôn”. Kỷ niệm non nớt thời xa ấy, ngày quê ấy cứ lởn vởn mãi, cũ xưa mà như mới. Em biết không anh vẫn đợi em về, dù trăng tròn hay trăng khuyết, anh vẫn cứ yêu em, dù em có bay xa đến đâu. Dù bảy sắc cầu vồng có cao có lớn, có xinh có đẹp và cả những lúc không còn cái sắc ấy nữa. Anh vẫn yêu vẫn đợi chờ em cho đến bạc đầu, như biển đợi hoàng hôn:
BIỂN ĐỢI HOÀNG HÔN
Biển trộm nhìn hoàng hôn
Vương tình ai sợi nhớ
Lọt vào trong mắt xanh
Từ khi hoàng hôn đến
Biển sôi nóng cả lòng
Cuồn cuộn những cơn dông
Sắc cầu vòng đỏ chín
Hoàng hôn cứ trốn tìm
Biển thì mênh mông quá
Làm sao để gặp được
Níu kéo cơn bão lòng
Bảy cầu vồng về biển
Như ánh nắng cuối đông
Biển thì luôn đợi sẵn
Bạc đầu nỗi nhớ mong.
***

Tặng cho nhiều em gái !
VT .01.10.2012
(Còn nữa)
Thứ năm, 09 Tháng 8 2012
LÁ XANH

Chẳng biết vì sao cả
Đêm nào anh cũng mơ
Mơ về một chiếc lá
Chiếc lá ở trên cành
Cành cao ngoài tay với.
Lá non xanh vời vợi
Lá ơi! Hỡi lá ơi!
Có biết anh đứng đợi
Dưới gốc chờ thu vàng.
Mùa xuân qua rồi đó
Lá vẫn xanh đâm chồi
Dưới gốc Anh cứ đợi
Lá nhẹ nhàng xuống chơi.
Lá tìm về thảm cỏ
Nghiêng mình lắc trong gió
Cỏ non ngậm đầy sương
Phun ngọc ôm mặt lá.
Sương điểm mùi hương hoa
Lá thẹn lăn trên cỏ
Mặt đỏ…lá kêu to
Lá ghét…anh nhiều lắm !
Anh đắm nhìn cỏ lá
Trái tim lòng cồn cào
Tình yêu nào dâng cạn
Cho lá và cho hoa..?
Thật thà… như là lá !
Dại dột như sương rơi
Thích đùa như ngọn gió
Chạy trốn mùa thu vàng.
Để đợi mùa xuân sang
Được bay ra biển cả
Lá rơi xuống bên chàng
Đắm hoàng hôn trên biển.
Gặp nhau đầy xao xuyến
Quyến luyến không thể xa
Muốn bắt và muốn nắm
Muốn ôm chầm lấy nhau.
Bồi hồi qua nhịp thở
Lá nghe thấy gì không..?
Bàn tay em chạm nhẹ
Máu nóng tràn khắp người
Đêm thấy đêm lần nào
Lá lòn vào giức ngủ
Chui cả vào trong mơ
Lá làm anh chợt nhớ…
Nếu không được hôn em
Tình yêu sắp bùng lửa
Chiếc lá non trên cành
Màu xanh đâu còn nữa
Bài thơ sẽ bốc khói
Hương trầm thơm lẻ loi
Tình yêu không vị ngọt
Chiếc lá sẽ tàn rơi..!
Thương em hỡi lá ơi !
Nhờ thần thánh ông trời
Bà may và ông mối
Cho anh được phép thần.
Để anh hóa được cành
Em đã là mầm lá
Chúng ta không thiếu nhau
Yêu thương và quấn quýt.
Mối duyên nợ đã thành
Lá ôm cành sung sướng
Cành thương yêu lá ơi!
Trời đất đang sụp đổ.
Còn lại hai đứa mình…!
Nắng mai!
Thứ ba, 07 Tháng 8 2012
NHỚ QUÊ
Tôi yêu em, yêu quê hương sông nước
Yêu những gì, có trước có sau
Yêu nỗi đau, về xưa quá khứ
Yêu nỗi buồn, khi thiếu nữ sang sông
Mơ ước trẻ, thả trôi giữa dòng
Qua chiến tranh, nhận lại oai phong
Khói đạn bom, còn nồng nàn mùi cháy
Yêu quê hương, những tháng những ngày
Yêu tất cả, những day dứt thuở ấy
Để ngày về, gần với cỏ cây
Gần với xóm làng, nơi đây thân thiết
Đã ra đi, bao lần tạm biệt
Vẫn nhớ em, gia diết quê hương
Nón đội đầu, vẫn nhớ vẫn thương
Một cây cầu, một con đường, một tiếng la trẻ nhỏ.
Một ngỏ vào, thăm miếu làng ta
Vắng quạnh hiu, thiếu người già hương khói
Thiếu tiếng nói, sân đình kêu gọi
Thiếu tình thương, chung sức góp tay
Để nhớ quê, hẹn ước một ngày
Người Quy Hậu, đẹp hơn hôm nay./.
Vũng tàu, ngày 15 tháng 7 năm 2012
Nắng Mai
Thứ hai, 16 Tháng 7 2012
Xa quê mọi người hay hỏi tôi rằng:
- Anh quê ở đâu?
- Tôi trả lời: Tôi người Quy Hậu.
Thế người Quy Hậu có gì hay không, lạ không, có cái gì để nhớ, để phải quay về?
Tôi nín lặng trầm ngâm một lát, rồi trả lời: Có đấy! Nhưng thôi, lúc nào có điều kiện tôi sẽ kể cho các Anh nghe.
Về nhà tôi nghĩ mãi: mình là người Quy Hậu đúng không? Thế người Quy hậu là ai? Mà chẳng ai biết, không ai nhớ, tại sao?
Tôi nghe kể người Quy Hậu rất hào hùng, có lịch sử lâu đời, có những phong tục tập quán tốt từ cổ xưa. Nhưng bây giờ người Quy Hậu đâu rồi?Họ ở quê, họ tản mát dần ra đi xa quê rải khắp đất nước. Ai còn , ai mất, ai thành danh, ai thất bại, có ai nhớ về họ và hiểu biết gì không?
Hỏi để biết nhưng không tự trả lời được. vì vậy thông qua trang Web này. Mong được các bác, các chú, các anh em liên lạc để người Quy Hậu được sum vầy, được góp công sức cho làng quê, được lưu truyền cho con cháu một hình ảnh tốt đẹp về quê hương.
Nắng Mai
Thứ năm, 12 Tháng 7 2012
TÌNH YÊU CON KIẾN

Chiều hoàng hôn lặn xuống
Biển vàng sắc cầu vồng
Gặp em chiều gió lộng
Bên bàn đá viền cong
Chung một băng ghế rộng
Em chỉ tay lóng ngóng
Kìa! anh bắt kiến bò
Nỗi lo cứ nỗi lo
Kiến đen và kiến đỏ
Nhột quá nó cứ bò
Em sợ xích lại gần
Anh lùi ra đầu ghế
Dành phần nhiều cho em
Vòng quanh kiến đổi hướng
Em lại dịch ra xa
Anh tìm cách gần lại
Bắt kiến bỏ bàn tay
Kiến bò qua bò lại
Cứ thấy nó hay hay.
Rồi ngày lại qua ngày
Chiều em ra ghế đá
Nhớ một người hôm qua
Kiến bò qua bò lại
Em dí ngón tay theo
Giật mình con kiến nhỏ
Luồn tay lên vai em
Kiến đen hay kiến đỏ
Nó cứ bò vào trong
Đỏ mặt em thẹn bảo
Kệ cứ để nó bò!
Nhột quá nó bò xuống
Nhờ Anh…tay luống cuống
Bắt kiến nhỏ giùm em.
Kiến đâu ? mà tìm thấy
Mặt em đỏ hây hây..!
Con kiến mười ngón đấy
Sao anh lại làm vậy..?
Da vịt… em nổi đầy..!
Lông, tóc em dựng dậy
Ngẩng mặt em ngất ngây
Tình dâng hiến tràn đầy
Kiến to và kiến nhỏ
Đâu còn cắn nửa em ?
Anh lo…cho bầy kiến !
Hai người đã thăng thiên..!
Kiến đỏ
Chủ nhật, 30 Tháng 9 2012
nhân dịp, kỷ niệm, thành lập, biên tập, độc giả, toàn thể, quy hậu, biết ơn, hy sinh, anh dũng, anh hùng, quên mình, quân đội, nhân dân
Ý kiến bạn đọc